MỤC
LỤC
Kính
tặng chùa Từ Tôn (Hòn Đỏ)
Thân
tặng các bạn
Lê
Triều Phương, Đoàn Thị Gái
Phan
Hồng Châu, Lê Thị Mỹ Anh
Mến
tặng hiền nội
Trần
Thị Phong Hương
Viết thay lời
Tựa
Trong
cuốn Xứ Trầm Hương, nhà thơ Quách Tấn khi viết về chùa
chiền ở Khánh Hòa đã có những nhận xét là Khánh Hòa
có lẽ là tỉnh nhiều chùa hơn tất cả các tỉnh Miền Nam
Trung Việt và chùa có mặt hầu hết trên khắp xã phường
trong tỉnh. Các tổ khai sơn đều là người Việt, phần
nhiều có sự nghiệp để lại cho đời.
Như
chùa Linh Sơn tại thôn Hiền Lương huyện Vạn Ninh có ngài
Hòa thượng Đại Bửu, pháp hiệu là Kim Cang Đại lão Tổ
sư, lập chùa năm Cảnh Hưng thứ 22 (1761) và để lại câu
chuyện ngồi tu thiền dưới cây Kén bên cạnh có một con
hổ đến tìm nơi sinh nở, tự nhiên.
Tại
huyện Ninh Hòa có Hòa thượng Liễu Đức, pháp hiệu Huệ
Giáo, tổ khai sơn chùa Thiên Đức. Người đương thời gọi
ngài là Hòa thượng Đò vì ngài đã ra công làm một
cây cầu để dân làng sử dụng tránh đi đò nhiều phiền
phức. Đồng thời ngài cũng ra công đào một cái giếng nước
trên đồi cho dân trong vùng Bình Tây vốn là vùng gần biển
và ruộng muối nên thiếu nước ngọt để uống. Nước giếng
rất ngọt và không bao giờ cạn. Để nhớ ơn, nhân dân gọi
giếng là Giếng Thảo. Sống với ngài còn có đôi cọp mun
rất hiền từ với muôn loài.
Cũng
tại huyện Ninh Hòa có chùa Thiên Sơn, tổ khai sơn là ngài
Trừng Nghệ, hiệu Nhơn Sơn. Hòa thượng thường đi vân du
vài ba tháng mới về chùa một lần, có khi về mà không vào
chùa chỉ ngồi thiền ở cổng tam quan rồi lại ra đi. Việc
ăn uống rất đơn sơ: chỉ một vốc cơm khô, một nắm lá
cây cũng đủ một bữa. Khi mẹ mất, nhà sư đến ngồi thiền
định bên mộ, giữa đất trời, suốt một năm tròn. Sau đó
lại vào núi Chí Tôn ngồi kiết già rồi tịch trên tảng
đá cao, người khô cứng như một gốc cây khô.
Tại
Nha Trang, chùa Hải Đức có vị Đại sư Bích Không, pháp danh
Trừng Đàn đậu Tú tài năm 1918, trải qua nhiều năm khó khăn
cực nhọc mới khởi công xây dựng chùa trên Hòn Trại Thủy.
Khởi công năm 1943 và hoàn tất năm 1945. Trước đó Đại
sư phải bôn ba đi tìm khắp tỉnh để chọn địa điểm cho
cảnh thiền môn vừa hợp với cảnh tu tâm dưỡng tánh của
các bậc xuất gia, vừa tiện cho việc độ tha của hành nguyện
đại thừa.
Tại
Diên Khánh cũng có những ngôi chùa có rất nhiều kỳ tích
đáng ghi, như chùa Vạn Thiện với câu chuyện của ngài Thiện
Khoáng, chùa Thiên Lộc với sự tích Bà Sáu, chùa Linh Quang
với chuyện ngài Nhơn Nguyện, xuất gia lúc 9 tuổi, hơi tối
dạ, trước tu ở chùa Kim Long (Ninh Hòa) sau vào trụ trì và
trùng tu chùa Linh Quang. Ngài chỉ ăn rau muống sống và ớt
đúng vào giờ ngọ nên có tên gọi là Hòa thượng Rau.
Còn
rất nhiều ngôi chùa có nhiều sự việc đáng cho khách tham
quan lưu tâm mỗi khi đến thăm viếng.
Riêng
tại Nha Trang, cận kề một danh thắng là Hòn Chồng, có Hòn
Đỏ là một hòn đảo hoang vu đầy cỏ gai và đá tảng, không
có nước và bóng cây. Đây là một hòn đảo chết. Tuy nhiên
vào năm 1960 lại có một nhà sư tìm lên khai thác đảo để
lập chùa.
Trải
qua nhiều năm tháng, cặm cụi lao động một mình nhà sư này
đã gầy dựng thành một hòn đảo có màu xanh và một ngôi
chùa nhỏ nhoi ẩn mình trong cây lá. Đó là chùa Từ Tôn và
người xây dựng là nhà sư Thích Viên Mãn.
Khi
in cuốn Xứ Trầm Hương (năm 1969) nhà thơ Quách Tấn chưa
biết đến ngôi chùa này. Viết tiếp theo thân phụ, ông Quách
Giao muốn ghi lại những công lao của một vị sư đã âm thầm
tạo dựng một ngôi chùa trên một hoang đảo.
Những
sự việc đã xảy ra, những tâm tư của người trong cuộc
đều do nhà sư Thích Viên Mãn kể lại.
Hòn
Đỏ hiện nay là một danh thắng của thành phố Nha Trang, trên
đảo lại có thêm một ngôi chùa được một vị sư dày công
xây dựng. Phải có những giờ phút đứng giữa nắng giữa
khí nóng hừng hực của đá, chúng ta mới cảm nhận được
nổi kham khổ của những tháng ngày lao động trên đảo và
những gì ông Quách Giao ghi lại chỉ là những đường nét
mong manh trong bức tranh thiên nhiên khắc nghiệt giữa trời
bể thẳm xanh.
Cái
nhan đề Người Gánh Nắng cũng chỉ đủ để
gợi nên một chút trần ai, một niềm ý chí, trong cõi đời
bao la bát ngát này.
Nha
Trang, ngày 10 tháng 10 năm 2006
Lê
Triều Phương
Xem
thêm:
Thăm
Hòn Đỏ, Chùa Từ Tôn Khánh Hoà, Trúc Như
