|
.
MIẾN
ĐIỆN: CA TỤNG CHƯ TĂNG ĐẠO PHẬT
by
Sao Noan Oo, Shan Herald Agency, September 22, 2007 (*)
Thích
Quảng Ba dịch
 |
 |
“Đây
là cuộc tranh chấp giữa chánh pháp và tà thuyết (giữa công
lý và bất công)”. Lời của một Thành viên trong Liên Đoàn
Phật Tăng Toàn Miến.
Tin
Ngưỡng Quan, Miến Điện – Qua sự hiện diện của các ngôi
chùa, điện thờ, tu viện, Phật tự và Phật tượng khắp
nơi, chúng ta biết 80% dân Miến gởi niềm tin nơi Phật pháp.
Tôn giáo dẫn dắt tìm đến giác ngộ để hoán chuyển khổ
đau và tàn ác cho nhân loại.
Hành
trình đến giác ngộ phải xuyên qua sự hy sinh bàn thân, chia
xẻ, lên án những sở đắc vật chất thế tục, chấp nhận
vị trí của mình trên cõi đời nầy, an tịnh nội tâm, hài
hòa (với mọi người thông qua) thiền định. Từ nhiều thế
kỷ trước, Phật Pháp đã trở thành một định chế trọng
yếu cho Miến Điện và là nền văn hóa chính trong đời sống
thường nhật của mọi người dân Miến.
Giáo
lý và đạo đức Phật giáo từng được coi là nguồn luân
lý và lương tri mà Phật tử ai nấy đều mong ước thực
hành. Kèm theo niềm tôn kính các quy tắc đạo đức là sự
nhận thức về ‘nghiệp’ (hành động) của chính mình,
vì nghiệp của mình sẽ mang lại phước báo tốt hay hậu
quả xấu cho mình ngay đời này và đời sau. Chính những nhận
thức về các lợi ích cá nhân ấy đã thúc đẩy người ta
sống cuộc đời hiền thiện hơn.
Hai
thể chế quân phiệt từng cưỡng đọat quyền chính Miến
Điện 46 năm qua có thể nào tự xưng mình là Phật tử khi
họ thay phiên nhau tạo ra quá nhiều việc xấu và dấn sâu
vào vô số tội ác khủng khiếp chống lại chính dân chúng
của họ? Chính do các tướng lãnh nầy mà ngày nay Miến Điện
là vùng đất của nô dịch, cưỡng bách lao động, bạo ác,
giết người hàng loạt, tàn diệt dân thiểu số, diệt chủng,
tham vọng, hận thù, ngu xuẫn và nghèo đói.
Các
thể chế quân phiệt đã dựng nên cái cơ cấu mang tính khủng
bố, ứng dụng chủ nghiã và đường hướng hoàn toàn đối
nghịch lại giáo lý đạo Phật. Chế độ nầy đã sử dụng
bạo hành, hối lộ và tẩy não để lôi cuốn thêm nhiều
người dính líu vào guồng máy khủng bố và tội ác của
họ.
Dường
như các Tăng sỹ Phật giáo không còn có thể thụ động chứng
kiến tình hình chính trị, kinh tế và nhân quyền tồi tệ
mà thể chế độc tài áp đặt cách vô luật lệ lên quê
hương và dân tộc của họ nữa. (Sự đau lòng đó) thúc đẩy
những nhà Sư hành động, thật là chính đáng khi các vị
đệ tử của đức Phật xuống đường hàng loạt, để cảnh
tỉnh “Hội Đồng Phát Triển Hòa Bình và Phát Triển” và
các bộ hạ hung tợn của họ hiểu rằng những tội ác của
họ là trái nghịch với lời dạy của đức Phật và không
thể dung thứ lâu hơn được nữa.
Quý
vị Tăng sỹ nầy thật là can đảm khi chứng tỏ sự quan
tâm và tình thương cao cả đối với dân chúng của họ. Nhân
dân Miến Điện mang nặng ơn đức các Ngài và sẽ ủng hộ
chư Tăng. Hãy hy vọng là các Tướng Lãnh và đồ chúng sẽ
hiểu ra rằng họ không thể mua chuộc chư Tăng bằng cách
cúng dường y thực cho các Ngài sau khi làm nhiều điều quấy
ác, mà không hề ân hận, rồi xoa tay hài lòng về những điều
mình đã làm. Hy vọng rằng họ chịu hiểu ra vấn đề, và
tự thú rằng họ đã phụ bạc mọi thành phần dân chúng
Miến. Đã đến lúc họ phải giao trả quyền lực lại cho
một chính phủ dân sự.
Chính
phủ nào cũng phải chăm lo an sinh phúc lợi cho dân chúng, chưa
kể nếu là thành viên Liên Hiệp Quốc, họ còn có trách nhiệm
bảo đảm sao cho mỗi công dân đều có quyền hưởng nhận
những giá trị tự do và nhân quyền căn bản. Chế độ quân
phiệt Miến Điện ngược lại, bám chặt mọi quyền thế
hiện có, còn làm ngược lại mọi điều khoản Hiến Chương
Liên Hiệp Quốc, thể hiện qua việc chống phá mọi nhân quyền
của dân chúng Miến.
Chế
độ nầy là một vết nhơ xấu xí đối với Liên Hiệp Quốc,
nó không còn xứng đáng là một Thành viên LHQ nữa. Gần như
tất cả quốc gia Thành viên LHQ đều đã phải kiên nhẫn
chờ đợi, đã tạo nhiều cơ hội cho chế độ (tự sửa
mình) và đã thúc hối thể chế nầy ngồi vào bàn hội nghị
3 bên nhằm đem lại hòa giải và dân chủ cho đất nước
họ, nhưng thể chế cứ tiếp tục ôm giữ quyền hành một
cách vô lý.
Vài
quốc gia tỏ ra không quan tâm gì đến quá nhiều các vi phạm
nhân quyền trầm trọng tiếp diễn ở Miến Điện, còn biện
minh rằng họ không muốn xen vô chuyện nội bộ của nước
khác. Các quốc gia nầy không những tiếp tay cho đám quân
phiệt Miến Điện mà còn góp phần hủy diệt uy tín của
Liên Hiệp Quốc. Ngay lúc nầy, nhân dân Miến Điện cần sự
hiện diện của LHQ hơn lúc nào hết, để quân đội không
thể hành hung những người biểu tình, như họ đã từng bắn
giết học sinh năm 1988. Họ rất hung bạo và sẵn sàng làm
bất cứ điều gì.
(*)
Sao Noan Oo, a scion of the princely House of Lawkzawk, in the former Federated
Shan States, is known for her memoirs My Vanishing World
Hình
Ảnh và Video
BURMA: IN PRAISE
OF THE BUDDHIST MONKS
by
Sao Noan Oo, Shan Herald Agency, September 22, 2007
Thích
Quảng Ba dịch
“This
is a fight between Dhamma and A-dhamma (between justice and injustice)”
- A member of the Alliance of All Burmese Buddhist Monks.
Yangon,
Myanmar (Burma) -- As is evident by the pagodas, temples, monasteries,
shrines and Buddha Images everywhere in Burma, 80 per cent of the population
embraces Buddhism. It is a religion that seeks enlightenment to transcend
human sufferings and cruelties.
The
path to enlightenment is through self-sacrifice, sharing, denouncement
of worldly possession, acceptance of one’s place in the world, inner
peace, harmony and meditation. Buddhism since the early centuries became
a great Institution in Burma, and had become part of the Burmese culture
and every day life of the individual.
Buddhist
Teachings and Ethics have been regarded as the moral force and conscience
that every Buddhist hopes to follow. Behind the respect of the moral rules
lies the awareness of the law of Karma, which awards good deeds and punishes
evil doing in this life and in the next. Enlightened self-interest therefore,
prompts us to lead a good life.
Can
the two military regimes that forcibly ruled Burma during the forty-six
years call themselves Buddhists when between them they have done so many
bad deeds and committed vast amounts of heinous crimes against their own
people? Because of them Burma is today a land of enslavement, forced
labour, atrocity, mass murder, ethnocide, genocide, greed, hatred,
ignorance and poverty.
The
Military Regimes have created a terrorist organisation that embraces an
ideology and policy that are completely contradictory to the Buddhist doctrine.
Through force, bribery and brainwashing the regime is engulfing more and
more vulnerable people into their organisation of terrorism and crime.
It
seems the Buddhist monks can no longer bear to watch the dire political,
economical and human rights situation that has been brought upon the country
and its people due to the misrule of the dictatorial regime. This has prompted
the Monks to act and as the disciples of Lord Buddha, it is only right
that they have come out in droves to demonstrate, and let the SPDC and
their thugs know that their criminal acts which are contradictory to the
teachings of Lord Buddha can no longer be tolerated.
These
Buddhist monks have been very brave, and they have shown concern and compassion
for the people. The people of Burma owe them a debt of gratitude and support.
Let’s hope the Generals and their followers will come to realise that
they cannot bribe the Monks by offering robes and food after their wrong
doings, without showing remorse, and atone sincerely for their actions.
Let’s hope that they will come to their senses and admit that they have
failed the people of Burma, every single group of the population. It is
time that they hand over power to a civilian government.
A Government
is supposed to look after the welfare of its citizens, and as a member
of the United Nations responsible for seeing that each and every citizen
enjoys freedom and basic human rights. But the Burmese Military Regime
again takes advantage of its position, and contradictory to the United
Nations Charters perpetrated all forms of human rights violations against
the citizens.
The
regime is a disgrace to the United Nations and does not deserve to be a
member. Nearly all member Nation States have been patient and given the
regime many chances, and urged them to hold a tripartite talk to bring
about reconciliation and democracy, but they remain unreasonable
and continue to hold on to power.
Some
Nation States have shown no concern about the extent of human rights violations
going on in Burma and have given the excuse that they do not want to interfere
in other country’s internal affairs. These countries are not only helping
the Military regime but are also destroying the credibility of the United
Nations. At present the people of Burma need the United Nations more than
ever to oversee that the Military do not harm the demonstrators like they
did to the students in 1988. They are barbaric and capable of anything.
Sao
Noan Oo, a scion of the princely House of Lawkzawk, in the former Federated
Shan States, is known for her memoirs My Vanishing World
|
Người
gửi bài: Tâm Minh
(Tu
Viện Quảng đức)
09-29-2007
09:24:35
HƠN
100,000 NGƯỜI XUỐNG ĐƯỜNG
Tin
BBC
 |
 |
Yangon
– Hơn 100,000 người đã tràn ngập các con đường của thành
phố lớn nhất Miến Điện ngày hôm qua, tham gia vào chiến
dịch xuống đường của chư tăng Phật Giáo lớn lao nhất
trong vòng hai thập niên để phản đối các tướng lãnh quân
đội độc tài.
Các
cuộc tuần hành biểu dương sức mạnh quần chúng đã khiến
cho chính phủ quân đội giận dữ nhanh chóng và họ hăm doạ
sẽ có thái độ đối phó với chư tăng, cho dù ngay cả các
nhà lãnh đạo trên thế giới và tổng thư ký Liên Hiệp Quốc
đã thúc hối nhà cầm quyền hãy tỏ thái độ nhân nhượng.
Hai
đoàn diễn hành đông đúc nhất đi xuyên qua các con đường
phố Yangon, đều được hướng dẫn bởi chư Tăng Phật Giáo
với tăng y hàng ngũ nghiêm chỉnh và những bài kinh cầu an,
các nhân chứng cho biết như trên. Một số đã đi trong mưa
với biểu ngữ “Đây là một phong trào quần chúng ôn hòa
“ Một số khác với những giọt lệ rưng rưng khoé mắt.
Các cuộc diễn hành kéo dài khoảng 5 giờ, chấm dứt bằng
sự nguyện cầu tại các ngôi chùa trước khi trở về nhà
của họ.
Trong
phản ứng chính thức đầu tiên đối với tuần lễ leo thang
biểu tình được dẫn đầu bởi chư Tăng, cơ quan truyền
thông chính phủ đưa tin rằng bộ trưởng bộ tôn giáo, Brigadier
General Thura Myint Maung, đã gửi một bản cáo trạng đến các
vị trưởng lão Phật Giáo rằng “ nếu chư tăng đi theo chiều
hướng chống đối luật pháp và giới luật trong giáo lý
Phật Giáo, chúng tôi sẽ có thái độ dựa theo luật pháp
hiện hành”
Sự
đe doạ đã xảy ra khi cộng đồng thế giới thúc hối chính
phủ hãy nhân nhượng vào hôm khai mạc hội nghị hội đồng
Liên Hiệp Quốc tại New York, nơi mà những nhà lãnh đạo
thế giới dự trù thúc đẩy các tướng lãnh tiếp nhận cải
tổ dân chủ. Nhà lãnh đạo tâm linh lưu vong Tây Tạng, Đức
Đạt Lai Lạt Ma , cũng đã gửi đi thông điệp ủng hộ phong
trào và Ngài kêu gọi các tướng lãnh quân đội hãy nhân
nhượng.
Các
nhà bình luận tin tưởng rằng chính phủ Miến Điện chỉ
phản ứng đến đấy thôi bởi vì xảy ra bất cứ bạo động
nào xúc phạm đến chư Tăng trong quốc gia Phật Giáo thuần
thành này thì sẽ làm bùng vỡ ra một tiếng kêu trầm thống.
http://www.bbc.co.uk/vietnamese/index.shtml
Web
posted at: 9/25/2007 3:10:56
Hình
Ảnh và Video
Người
gửi bài: Tâm Minh
09-29-2007
09:24:35
QUÝ
THẦY NƠI ĐÂU?
Trần
Khải
 |
 |
| Sau
khi quân đội Miến Điện đàn áp dữ dội những cuộc biểu
tình ôn hòa của các vị sư đòi hỏi dân chủ và ấm no cho
toàn dân, tất cả các đường dây truyền thông điện tử
ra thế giới bên ngoaì đã bị cắt đứt. Các giới Phật
Tử và các nhà hoạt động nhân quyền toàn cầu đều thắc
mắc về tình hình an nuy của các vị sư và người biểu tình
Miến Điện. Quý Thầy bây giờ ra sao? Sau đây là các thông
tin tổng hợp từ mạng lưới thông tin Phật Giáo The Buddhist
Channel (www.BuddhistChannel.tv)
hôm 1-10-2007.
Kuala
Lumpur, Mã Lai -- Các nguồn tin từ Yangon, Miến Điện đã cung
cấp các bản tin được xác minh cho The Buddhist Channel về tình
hình các vị sư hiện bị giam bởi an ninh. Người cho tin cũng
nói là nhiều thường dân đã bị tra tấn bởi cai tù.
Đêm
qua, một vị sư trưởng lão được phép thăm các sư trẻ
bị giam ở nhà tù khét tiếng Insein kể rằng nhiều vị sư
đã bị kêu bản án tù giam 6 năm vì đã tham dự biểu tình.
Tới
giờ, khoảng 1,000 trong số 400,000 vị sư Miến Điện đã bị
bắt. Hàng chục ngàn vị sư khác đang bị khóa chặt trong
các tu viện, và nhiều người hơn nữa đang tuyệt thực.
Sau
đây là các thông tin từ trong Yangon đưa ra.
1.
Nhiều vị sư bị giam ở sân đua ngựa Kyte-ka-saw được thấy
là đang ngồi chồm hổm ngoài nắng, dưới mắt quan sát của
lính, mà các sư không đang mặc áo cà sa. Hầu hết các sư
này bị bắt trong khi biểu tình trên đường phố từ ngày
26 tới 29-9-2007. Nhiều sư bị ép buộc mặc áo quần thường
dân. Có tin vaì vị sư đang hấp hối nhưng thuốc và trơ giúp
y khoa từ bên ngoaì không được phép đưa vào sân đua ngựa
này.
2.
Có tin phúc trình là hơn 700 vị sư đang tuyệt thực trong nhà
tù Insein. Họ từ chối dùng lương thực đưa tới họ, và
chủ yếu họ ngồi thiền và ngồi tụng kinh.
3.
Nguồn tin từ lò hỏa thiêu Yay Way nói là khoảng 200 xác đã
đưa tới hỏa thiêu tới giờ (kể từ khi biểu tình bùng
phát). Các nhân viên nơi đây nói vài xác bị thương tích
trầm trọng. Có tin chưa xác minh rằng vài chiến binh đã đốt
các xác mà không xác minh là các nạn nhân còn sống hay
đã chết. Không có chưã trị y tế nàu cung cấp tại nhà
thiêu. Những người mang xác vào không được phép liên lạc
tìm thân nhân các nạn nhân.
4.
Ba ngày sau khi tu viện Ngwa Kyar bị bố ráp thô bạo, vị
sư viện trưởng đã viên tịch vào ngày 30-9-2007. Tin cho biết
là một vị sư vô danh và lạ mặt đã được chính phủ bổ
nhiệm làm tân viện trưởng tu viện này.
5.
Trong khi đó, nhà sư Sayadaw U Gamiro đang ẩn trốn và nguồn
tin nói là sư naỳ đang trong danh sách lùng và diệt cxủa chính
phủ quân sự. Trước đó, bản tin Mizzima ghi lời vị sư Sayadaw
U Gamiro nói rằng “tất cả mọi người tại Miến Điện
đều là một lãnh đạo,” và kêu gọi mọi người hãy “xuống
đường phản kháng chế độ quân sự.”
Thầy
Sayadaw nói với thông tấn Mizzima, “Dân chúng không nên
chờ các lãnh đạo tới lãnh đạo họ. Mỗi người phải
tự trở thành lãnh đạo. Tất cả chúng ta từng cá nhân phải
tham dự và lãnh đạo. Điều quan trọng là tất cả mọi người
phaỉ ra lãnh đaọ vào lúc này. Các vị sư đã làm nhiều
rồi, và nhiều vị sư bây giờ đã bị đẩy vào tù và các
trại thẩm cung. Và nhiều thầy phaỉ hy sinh mạng sống rồi.”
Thầy
Sayadaw U Gamiro nói thêm, “Khi xông vaò các tu viện trong
đồng phục và vũ khí, và giam hãm các vị sư, họ [các tướng
lãnh] đang cho thế giới thấy họ thực sự là gì. Họ
không chỉ là các nhà độc tài, mà thực sự là những tên
khủng bố. Nếu chúng tôi không thể rời các tu viện, vẫn
còn những việc chúng tôi có thề làm bên trong các tu
viện.”
Phần
trên là dịch toàn văn bản tin The Buddhist Channel.
Bản
tin trên không cần lời bình luận naò kèm theo, vì tự thân
các sự kiện xảy ra đã nói lên bản chất của những người
và những thành phần tham dự.
Tuy
nhiên, điều chúng ta lo ngaị là bản chất Phật Giáo Miến
Điện từ đây có thể sẽ bị biến dạng. Đúng vậy, cơ
nguy biến dạng có thể có sẽ là từ tham vọng và sân hận
của các tướng lãnh Miến Điện. Nếu vị tân viện trưởng
tu viện Ngwa Kyar trong bản tin trên, và có thể là cả các
vị tân viện trưởng ở các tu viện khác nữa, không phải
nhà tu thực sự, mà chỉ là công an trá hình.
Và
nếu đúng là có chuyện như thế, nền văn hóa Miến Điện
cũng đang chia sẻ chung số phận với các nhà sư và cũng đang
bị khai tử trong một cách rất riêng, và rất là tàn bạo.
TRẦN
KHẢI
Việt
Báo Thứ Tư, 10/3/2007, 12:02:00 AM
Hình
Ảnh và Video
|
Trở
về Mục Lục: Miến Điện và Phật Giáo
08-29-2007
12:45:56
|