Theo
lời Phật dạy, một xã hội lý tưởng không nhất thiết
có nghĩa là mọi thành viên đều sống cùng một phương tiện,
nỗ lực cho cùng những mục đích và đối tượng, và đạt
đến cùng một mục tiêu. Trong đạo Phật, xã hội lý tưởng
là một xã hội trong đó sự bình đẳng, dân chủ và những
quyền con người được tôn trọng, tiến bộ đạo đức và
tâm linh được khuyến khích và người dân quan tâm đến đời
sống đạo đức.
Đó
là một xã hội giúp đỡ cho người thiếu thốn, làm mạnh
mẽ những kẻ yếu đuối, đem hoà hợp lại cho những người
không hoà hợp, mang hạnh phúc và ánh sáng lại cho những kẻ
đau khổ và tăm tối.
Những
điều Đức Phật dạy là nhắm vào sự lợi lạc thiết thực
cho hết thảy mọi chúng sinh. Mối quan tâm chính của Ngài
là xoá bỏ bệnh tật vì đau khổ của con người, mang lại
từ bi cho mình và cho người. Ngài dạy cho mọi người
sự tịnh hoá tư tưởng lời nói và hành động của họ,
dạy họ cách diệt trừ đau khổ và buồn phiền, cách vượt
qua sầu muộn, cách đạt đến con đường đạo và chứng
ngộ niết-bàn. Do vậy Ngài được mô tả là một người
xuất hiện trên thế gian vì phúc lợi, an lạc và hạnh phúc
cho nhiều người, vì lòng từ bi đối với thế gian, vì điều
tốt đẹp và lợi ích cho cả chư thiên và loài người.
Sau
đây là những đặc điểm quan trọng của một xã hội lý
tưởng đã được khắc hoạ trong những lời Phật dạy.
Một
Xã Hội Lý Tưởng. Toàn bộ giáo lý Đức Phật có thể
được tóm tắt hay nhất trong ba điều đạo đức sau đây:
“tránh làm điều ác, tu tập điều lành và tịnh hoá tâm
mình; đây là lời Phật dạy.” Ngài khuyến khích mọi thành
viên trong xã hội tuân giữ năm điều đạo đức hay mười
con đường thiện nghiệp (dasakusalakammapatha), và sống một
đời phù hợp với tám đạo thánh để xây dựng một
xã hội có căn bản đạo đức. Mỗi công dân của xã hội
này được khuyên nên nghĩ và làm những điều gì tốt cho
mình và cho người, đưa đến phúc lợi, an lạc và hạnh phúc
cho toàn xã hội và loài người.
Một
Xã Hội Hợp Lý. Lời dạy của đức Phật được xem là
siêu việt thời gian, kêu gọi con người đến để thấy và
kiểm chứng, đưa con người đi lên, và được chính người
trí chấp nhận. Điều Đức Phật dạy cho đệ tử của
Ngài ngày nay được biết đến trong tam tạng kinh điển, là
những điều hợp lý và gắn liền với thực tế. Nó mang
đến lợi lạc, tốt đẹp, nhân từ, lợi ích và có liên
quan đến những vấn đề của con người. Ngài khích lệ chúng
ta tu tập ý chí tự do, sống một đời hợp lý, để nhìn
mọi sự vật hiện tượng đúng như chúng là. Giá trị con
người, ý chí, nỗ lực, tiềm năng, trách nhiệm và phẩm
giá con người nằm ngay trong chính họ. Ngài khuyên con người
nên đến với giáo lý của Ngài chỉ sau khi đã xem xét kỹ
lưỡng tính chất và giá trị của nó, và thấy nó đem đến
an lạc và hạnh phúc.
Một
Xã Hội Có Văn Hoá. Chắc chắn giáo lý Đức Phật nhằm
mang lại sự phát triển hay làm tăng tiến nhân cách con người.
Đức Phật đưa ra sự giáo huấn về thân và tâm, làm lợi
lạc cho cá nhân con người cũng như cho toàn xã hội trong đó
con người sinh sống. Qua cách giáo huấn về thân, tức chế
phục các giác quan, trong khi giáo huấn về tâm, tức là tu
tập tâm và những điều thuộc về tâm (tâm sở), đạt tới
trạng thái điềm tĩnh, mà mọi cảm xúc quấy nhiễu, vui hay
buồn, và những chấp thủ vào cảm xúc đều được hoàn
toàn loại bỏ.
Một
Xã Hội Công Bằng. Sự công bằng và phúc lợi xã hội
là hai nét chính của xã hội lý tưởng Phật giáo. Đó là
một xã hội trong đó mọi hoạt động gồm nông nghiệp và
công nghiệp sẽ công bằng nhờ vào những phương thức chính
đáng. Tất cả các nhóm người trong xã hội như là cha mẹ
và con cái, vợ và chồng, thầy và trò, chủ và tớ, bạn
bè, đồng nghiệp, người cư sĩ và người lãnh đạo tôn
giáo, đều thực hiện tốt những bổn phận và trách nhiệm
của bản thân. Ngay cả vì vua hay nhà lãnh đạo đất
nước cũng tự mình trau dồi trong mười bổn phận của vua
quan, để mang đến phúc lợi, hạnh phúc và hoà bình cho thần
dân và vương quốc của mình. Trong khuôn khổ một xã hội
công bằng này, mọi người đều có một cuộc sống chính
đáng một cách chân thành, lương thiện và tránh mọi phương
tiện sinh sống bất chánh . Mọi người kiếm sống hay làm
giàu bằng năng lực, sự cố gắng và sức mạnh của chính
mình theo con đường hợp pháp và chân chánh. Đức Phật dạy
rằng: “ sự chân chánh là điều tốt nhất cho mọi người
trong kiếp này và kiếp sau.”
Một
Xã Hội Bình Đẳng. Đức Phật chủ trương một xã hội
bình đẳng, trong đó tất cả mọi người đều bình đẳng
về đạo đức, tâm linh và xã hội. Ngài dạy giáo thuyết
bình đẳng giữa người với người. Ngài thiết lập một
cơ chế dân chủ trong tăng đoàn. Ngài loại trừ sự phân
chia giai cấp và đánh giá con người không theo giai cấp họ
sinh ra hay địa vị xã hội, dòng giống, màu da hay giới tính,
mà đánh giá con người theo cách cư xử đạo đức của họ.
Tăng đoàn của Ngài là tổ chức hoà hợp đầu tiên trong
lịch sử loài người, chấp nhận tất cả thành viên thuộc
bốn giai cấp mà không có sự kỳ thị nào.
Một
xã hội nhân bản. Theo đạo Phật, con người là một phối
hợp của các thành phần tâm lý và vật lý và không phải
là một sản phẩm của cái gọi là “người tạo ra vũ trụ.”
Con người là tạo chủ duy nhất và tác giả của chính đời
mình và thế giới, chịu sự chi phối của luật nhân quả
nghiêp báo. Đức Phật thiết lập nên xã hội, ở đó sự
đau khổ của con người được giảm thiểu hay chấm dứt.
Lời dạy của Ngài liên quan đến lòng từ, bi , bố thí và
công bằng giữa loài người.
Một
xã hội vị tha. Cấu trúc lý tưởng của đạo Phật được
đặt căn bản trên việc coi trọng đạo đức, ở đó mọi
tư tưởng động cơ và hành động ích kỷ vì mình đều được
xoá bỏ. Xã hội mà đức Phật muốn đưa ra là xã hội “vì
sự lợi lạc cho nhiều người và hạnh phúc cho nhiều người”
phù hợp với nguyên tắc chánh pháp của đạo Phật. Đạo
Phật nhắm vào việc xây dựng một xã hội không có quyền
lợi riêng tư. Xã hội lý tưởng của đạo Phật là một
xã hội không có sự xung đột quyền lợi riêng tư và quyền
lợi cộng đồng. Ở đây quyền lợi cộng đồng nên
được đặt trước quyền lợi riêng tư cá nhân. Nên lưu
ý sự hy sinh quyền lợi riêng tư không giống với sự huỷ
bỏ quyền tự trị của con người.
Xã
Hội Hoà Hợp. Đối với một xã hội hoà hợp và thịnh
vượng, đức Phật đặt ra bảy nền tảng cho cộng đồng
cư sĩ, và bảy nền tảng cho tăng đoàn. Ngài dạy rằng, con
người nên sống với đồng loại của mình trong cung cách
hoà hợp, bằng cách tránh sự dèm pha người khác khi đề
cao mình. Mặt khác, Ngài khuyên nên kính trọng, tôn vinh và
hỗ trợ những người sống phù hợp chánh pháp. Ở đây trong
bất kỳ đoàn thể nào mọi thành viên nên sống trong hoà
hợp, nhã nhặn, không tranh cải, giống như sữa hoà với nước,
nhìn nhau với cặp mắt thân ái.
Một
Xã Hội Quân Bình. Xã hội được đức Phật đề cao là
xã hội tránh được hai lối sống cực đoan. Một cực đoan
là tự hành xác thường được các người tu ẩn dật thực
hành, họ tin lầm rằng sự chịu đựng đau đớn căng thẳng
của thân thể sẽ dẫn đến giải thoát, trong khi cực đoan
kia là sự phóng dật quá độ trong dục lạc thường thấy
ở người phàm. Họ không nhìn thấy những hình thức hạnh
phúc cao cả hơn, như hạnh phúc của những cấp thiền định.
Mọi thành viên trong xã hội nên sống cuộc đời trung đạo,
gồm tám yếu tố để mang lại an lạc, hạnh phúc và sự
giải thoát thực sự cho mình và cho người khác. Trong một
xã hội lý tưởng như thế, con người được khuyên nên sống
một đời có sức khoẻ tốt, có được một khả năng tiêu
hoá tốt những điều đã học và với một đường lối trung
đạo thích hợp cho sự nỗ lực, và tất cả những hình thái
kiểm thúc thân tâm, đặc biệt trong việc ăn uống , trong
khi đó những hình thái thuộc chủ nghĩa cực đoan đều bị
bác bỏ.
Đây
là một xã hội trong đó tất cả mọi công dân đều sống
đời chân chánh và có trách nhiệm cao, trong khi người lãnh
đạo hay quản lý nên hỗ trợ một nền kinh tế vững vàng,
nền giáo dục đúng tiêu chuẩn, công bằng để cho người
dân tin cậy, tự tin, nỗ lực, siêng năng, lương thiện, đạo
đức, cao thượng và khoan dung. Còn về môi trường sống,
người dân có được sự kết giao tốt với các đoàn thể,
có đời sống quân bình, giữ được quan hệ tốt đẹp với
người khác và đóng góp vào sự an lạc hạnh phúc của xã
hội. Những người lãnh đạo và quần chúng nên dùng những
phương tiện tốt để đạt hạnh phúc cho mình và cho người
khác trong việc tạo ra một thế giới không có tham, sân, si.
Với
tư cách là một nhà cải cách xã hội trong ý nghĩa đạo đức,
đức Phật loại bỏ hệ thống xã hội dựa trên giai cấp
của bà-la-môn, một hình thái xã hội bốc lột kinh tế đối
với quần chúng của những nhà làm tôn giáo và những nhóm
chính trị. Tách rời địa vị xã hội của con người khỏi
nguồn gốc sanh ra, đức Phật kết hợp nó với nghiệp báo
đạo đức có chủ tâm của con người. Theo lý thuyết này,
chính sự phát triển đạo đức và tâm linh của con người
làm cho họ trở nên đạo đức và xứng đáng; và chính cái
động cơ xấu xa và những việc làm ác độc của con người
làm cho họ trở thành một kẻ cùng đinh chứ không phải do
nguồn gốc sanh ra, bối cảnh gia đình hay địa vị xã hội.
Mô
hình xã hội lý tưởng của đạo Phật dựa trên sự bình
đẳng, chân chánh và đạo đức. Những khó khăn và những
tội ác trong xã hội được coi như là sinh ra từ sự tham
ái và những điều kiện không tốt đẹp của đời sống.
Tội ác và hình phạt do đó được nhìn từ viễn ảnh cải
cách để đạt đến một giải pháp hữu hiệu, hoặc ít ra
là kiểm soát được nó. Thêm vào đó, những nguyên tắc hoà
hợp và đoàn kết được giới thiệu bao quát trong bài viết
ngắn này nhằm để giúp xây dựng nên một xã hội của những
người có kỷ luật tự thân và tự tin vào chính mình. Họ
là những con người có trách nhiệm về sự an lạc, tiến
bộ và hạnh phúc của chính mình cũng như của người khác.
Bài
viết Hội thảo "Phật giáo trong thời đại mới: Cơ hội
và Thách thức"
Thích
Nhật Từ
MỤC
LỤC
TIN
TỨC VÀ HÌNH ẢNH