BÀI 1 -
LUẬN VỀ SỰ CẢM ỨNG.
Đức
Phật đã dạy rằng tất cả nhân quả thiện ác trên thế
gian đều theo nhau như bóng với hình, không sai chạy chút nào.
Tuy nhiên, những kẻ không tin tưởng vào luật nhân quả thì
cho đó là lời nói ngoa. Ngoài ra, nhiều người do tin tưởng
thuyết “An Mạng (an phận thủ thường)” của Khổng Tử
nên thường đổ trút tất cả cho số mạng, và chỉ cầu
phước báo, cùng thích nghe những điều tốt lành mà bỏ ngoài
tai những việc xấu xa tai hoạ. Thật là những kẻ hàm hồ
ngu muội.
Thật
ra, cuộc đời sanh tử chỉ như một ngày đêm. Khái niệm
luân hồi trong ba thời (quá khứ, hiện tại, vị lai) giống
như hôm nay và ngày trước. Ví như trong cuộc sống hằng ngày,
lúc mời khách đến nhà dự tiệc, thì phải chuẩn bị đặt
để thức ăn nước uống cho trang trọng đầy đủ. Nếu có
thiếu sót món chi tức là lo lắng không chu đáo. Đó là lẽ
tất nhiên.
Cuộc
nhân sanh, những việc thọ mạng dài ngắn (chánh báo), gia
sản tài vật (y báo), sự nghiệp công danh, cùng phú quý bần
tiện đều tuỳ thuộc vào nghiệp nhân đã trồng trong tiền
kiếp. Những sự thọ dụng trong đời nay đều không phải
từ bên ngoài mang đến, mà hoàn toàn là do tự làm tự hưởng.
Vì vậy cổ nhân đã có câu : “Muốn biết nghiệp nhân đời
tiền kiếp, hãy nhìn báo ứng đang thọ. Muốn biết quả báo
đời vị lai, hãy xem đang làm những gì”. Đa số người
đời ỷ vào tài năng học thức để đạt công danh phú quý,
nhưng chẳng hề biết rằng việc này khó xảy ra, vì chủ
yếu chính là do nhân lành đã tự trồng trong tiền kiếp kết
hợp với khả năng tài trí trong hiện tại mới tạo dựng
được. Do đó, nếu vui mừng hớn hở khi được công danh
phú quý thì rất sai lầm. Lại nữa, lúc bị người khác phá
mất công danh phú quý, liền khởi tâm oán hận, mà chẳng
biết rằng phần phước mình chỉ có thế thôi. Phần phước
báo bị người khác phá mất thật ra chẳng phải là của
mình mà chính vì thiếu nợ người đó nên phải trả. Vì
vậy, đau khổ ưu sầu, oán trời trách đất, thậm chí kết
thành cừu oán không thể xả bỏ, thì cũng là sai lầm. Do
đó, phải nên biết rằng pháp “An Mạng” của Khổng Tử
tức là thuyết nhân quả của Phật giáo. Nếu hiểu được
lý “An Mạng” thì sẽ chấp nhận rằng sang hèn được mất
đều tuỳ thuộc vào nhân xưa, vốn tự làm tự thọ. Nghèo
cùng hay hiển đạt, mạng ngắn hoặc dài, đều do nhân đời
tiền kiếp chủ định. Thật vậy, nếu hiểu rõ và tin tưởng
quy luật nhân quả, thì sẽ chấp nhận rằng tất cả sự
thọ dụng trong hiện tại đều phát xuất từ những nghiệp
nhân đã trồng vào đời tiền kiếp, chớ chẳng phải do người
khác đem đến, hay nhờ tài trí mới đạt được. Dẫu có
đạt được bằng tài trí, thì đó chẳng qua là phần phước
của mình. Thế nên, sao lại khổ sở đắm chấp, lao tâm nhọc
sức, lo lắng ưu sầu những việc được mất, thậm chí vọng
tích bao oán thù ! Nếu là người thông minh sáng suốt, thì
phải thâm tín nhân quả báo ứng, mà không chấp trước vào
những việc đắc thất trong hiện tại, chỉ nên căn cứ theo
điều kiện hiện hữu, để trồng nhân lành vào ruộng phước
cho tương lai. Ví như người nông dân, phải biết chọn đất
phì nhiêu để gieo trồng giống tốt, rồi siêng năng cấy
cày, thì nhất định sẽ thu hoạch được đầy ắp lúa mạ
trong mùa thu. Đây là việc hiển nhiên. Có khác biệt chăng
trong sự thu hoạch là do việc bỏ phân bón ít nhiều.
Đức
Phật đã dạy : “Cúng dường Phật, Pháp, Tăng thì gọi là
gieo nhân lành vào ruộng phước thù thắng. Hiếu thảo với
cha mẹ thì gọi là gieo nhân lành vào ruộng phước cung kính.
Cứu giúp những kẻ nghèo cùng khốn khổ thì gọi là gieo
nhân lành vào ruộng phước tâm thức”. Tôi hy vọng quý vị
sẽ không ưu sầu vế những sự được thua còn mất trong
quá khứ, mà chỉ lo gieo nhân lành vào ruộng phước cho tương
lai. Nếu quý vị giảm bớt tiêu xài vào những việc phung
phí hay vô ích cùng biết tiết chế chi tiêu trong việc ăn
mặc, rồi dùng những phần được tiết kiệm trồng trong
ba loại ruộng phước ở trên, thì không những đời vị lai
được tăng phước đức trang nghiêm mà hiện thế thân an
tâm lạc, và trở thành người có phước lành bậc nhất.
Nếu thường gieo giống lành vào ba loại ruộng phước bên
trên, lại còn biết lưu tâm về Phật Pháp như dùng cách niệm
Phật để dẹp trừ tâm vọng tưởng, dùng từ bi để chuyển
hoá sân si, dùng nhu hoà để cảm hoá cường bạo, dùng khiêm
tốn để chiết phục ngã mạn, thì đó là hạnh của bậc
Bồ-tát phát đại tâm. Nếu có tín tâm chân thật, thì xứng
đáng được gọi là đại trượng phu dũng mãnh tối thắng
!./.
Vi
tính : THÍCH ĐỨC TUẤN.
