Ngày
càng nhiều các bậc cha mẹ, không phải tất cả đều là
Phật tử, nhận ra lợi ích của phương pháo giáo dục Phật
giáo, định hướng tâm thức đối với với con em minh.
Trong
một xã hội nơi thành công được đo lường bằng tiêu chí
vật chất, hầu hết các bậc cha mẹ hy vọng rằng hệ thống
giáo dục sẽ giúp đặt con cái họ trên con đường đến
tương lại thịnh vượng.
Danh
tiếng của nhà trường, dạy nhiều ngoại ngữ, các bài học
tiếng Anh hiệu quả cao, đó là những tiêu chí cốt yếu mà
thế hệ các bậc cha mẹ Thái Lan hiện tại cân nhắc khi chọn
trường cho con em mình.
Nhưng
điều đó đang thay đổi. Gần đây, nhiều người bắt đầu
suy nghĩ rằng phát triển tâm trí của trẻ là việc quan trọng
hơn so với việc chỉ cung cấp kiến thức học thuật. Vì
vậy, các trường học thay thế, đặc biệt là trường học
theo phương pháp Phật giáo đang là chủ đề nóng nhất đối
với các bậc cha mẹ thế hệ mới.

Ngày
nay, trường học theo phương pháp Phật giáo với hệ thống
giáo dục thường bị coi là lạc hậu, hiện nay đang có dấu
hiệu phát triển. “Hoa bừng nở”, một bài hát liên quan
đến Phật pháp do sư ni Mae Chee Sansanee Sthirasuta sáng tác đang
trở nên phổ biến đối với các em học sinh mầm non trên
toàn quốc. Nguyện giữ 5 giới, ngồi thiền và mở rộng lòng
từ với tất cả chúng sinh là những hoạt động nghi lễ
mà ngày càng nhiều trường học thực hiện mỗi sáng.
"Các
vấn đề xã hội là bằng chứng rõ ràng cho thấy kiến thức
học thuật không thể giúp con người ứng phó với các vấn
đề,” Bupaswat Rachatatanun, người sáng lập và quản lý trường
Thawsi, một trong những ngôi trường tiên phong theo phương pháp
Phật giáo. "Và có học vấn cao cũng không đảm bảo cho một
cuộc sống hạnh phúc."

Bupaswat
chỉ ra rằng báo cáo về các trường hợp sinh viên đại học
tự tử vì không được điểm cao hoặc các trường hợp bác
sĩ giết vợ đã khiến người dân đặt câu hỏi về hệ
thống giáo dục quốc gia.
"Mục
đích của giáo dục theo phương pháp Phật giáo là phát triển
con người cả về kiến thức học thuật và đời sống tâm
hồn," Bupaswat nói. "Đối với chúng tôi, phát triển tâm trí
cũng quan trọng như giáo dục học thuật và chúng tôi coi cuộc
sống con người là quá trình học tập quan trọng nhất."
Bupaswat
quan sát thấy rằng cách thức mà bậc cha mẹ ngày nay nuôi
dưỡng con cái đã thay đổi lớn so với quá khứ. Trong khi
các thế hệ cha mẹ trước đây ít cho con trẻ cơ hội thể
hiện bản thân thì các bậc cha mẹ ngày nay đã nhận thấy
lợi ích của việc cho con trẻ nhiều không gian tự chủ hơn.
"Ngày
nay, các bậc cha mẹ chú ý cho phép con trẻ bày tỏ ý kiến
và sự sáng tạo," ông nói. "Nhiều cha mẹ chăm sóc con cái
như những người bạn và ngại ứng xử như những người
cha hay mẹ. Họ cho con cái nhiều tự do, dân chủ.
"Nhưng
tôi nghĩ đó là điều nguy hiểm bởi vì ngay cả trong trường
hợp dân chủ thực sự, bạn cũng không thể thực hiện quyền
của mình trong mọi tình huống. Ví dụ, nhân viên không bao
giờ có quyền giống như người chủ. Điều quan trọng là
cần cho con trẻ hiểu điều đó.
"Giáo
dục theo phương pháp Phật giáo có mục đích đặt con trẻ
vào thế giới thực, nơi chúng phải tôn trọng quyền của
người khác và trở thành một người bạn tốt (kallayanamitta).
Chúng luôn được phép bày tỏ quan điểm, nhưng phải thực
hiện một cách thân ái.
"Trong
thế giới phương Tây, sáng tạo có thể mang nghĩa là suy nghĩ
khác hoặc suy nghĩ vượt ngoài khuôn khổ, nhưng trong Phật
giáo, sự sáng tạo cũng phải có đạo đức và theo cách cân
bằng."
Theo
triết lý của Đức Phật, giới, định, tuệ là ba sự rèn
luyện chính trong giáo dục theo phương pháp Phật giáo để
đạt được trạng thái có tri thức. Học sinh cần hiểu cách
hành xử và nói năng một cách có đạo đức. Học sinh cần
học cách suy nghĩ thấu đáo và có thể tự đánh giá bản
thân và xử lý đúng đắn các tình huống khác nhau.
"Một
số người nghĩ rằng họ cần xây dựng nền tảng học thuật
cho con cái ngay từ cấp mầm non để chúng có thể vào các
trường đại học hàng đầu và cuối cùng là tìm một công
việc được trả lương hậu hĩ. Suy nghĩ đó có thể mang
lại tác dụng hoặc không," Vitoon Sila-On, phó chủ tịch S&P
Syndicate Plc nói.
"Theo
quan điểm của tôi, chúng ta học điều gì đó đơn giản
là vì chúng ta thấy có khả năng phải sử dụng kiến thức
đó trong tương lai. Nhưng 80% những điều chúng ta học ở
trường không thực sự được sử dụng trong đời thực,"
Vitoon nói. "Trái lại, tâm trí của chúng ta lại được vận
dụng trong mọi thời gian. Thế nhưng giáo dục về tâm thức
không có trong các môn học ở nhiều trường."
Vitoon
là cha của ba đứa trẻ, tất cả đều đi học ở trường
theo phương pháp Phật giáo. Được giáo dục ở Anh quốc,
ông thừa nhận mình không phải là tín đồ Phật giáo và
không thường đến chùa. Nhưng ông khâm phục các phương pháp
giáo dục của Đức Phật.
"Ngay
cả người phương Tây cũng quan tâm đến lời dạy của Đức
Phật vì họ nhận ra tầm quan trọng của Tâm thức," Vitoon
nói. "Giáo dục theo phương pháp Phật giáo dạy bạn cách hiểu
và làm chủ tâm trí – điều mà nhiều người đã bỏ qua.
Con trẻ trước tiên cần hiểu bản thân và biết cách kiểm
soát cảm xúc bản thân trước khi hiểu những người khác.
Những điều này nên được khắc sâu khi chúng còn nhỏ vì
những vấn đề học thuật có thể được nghiên cứu vào
bất cứ lúc nào sau này."
Giáo
dục theo phương pháp Phật giáo không phải là hệ thống các
bài giảng pháp khó hiểu và chậm buồn của các Tăng sĩ,
nếu đó là điều bạn đang nghĩ.
"Mặc
dù phương pháp giáo dục này xuất hiện hơn 2000 năm trước
đây nhưng ngày nay nó vẫn có hiệu quả cao." Patchana Mahapan,
Trưởng bộ phận phát triển giáo dục tổng thể của trường
Thawsi nói.
"Nhiều
người tin rằng giáo dục theo phương pháp Phật giáo chỉ
là tụng kinh, thiền định hoặc đi kinh hành. Thậm chí một
số người còn nghĩ học sinh của chúng tôi đang học ngôn
ngữ Pali trong khi học sinh ở các trường khác học tiếng
Anh và vi tính. Nhưng đó đơn giản là một ấn tượng thành
kiến," Patchana nói.
Bà
nói thêm rằng nguyên tắc cốt lõi của giáo dục theo phương
pháp Phật giáo là hiểu cả thế giới bên ngoài (cuộc sống
và khoa học) và thế giới bên trong (tâm trí con người). Và
bởi vì người Thái Lan có thành ngữ, "Không có hiểu biết
gì quan trọng bằng hiểu biết về tâm trí của riêng bạn",
nên giáo dục Phật giáo sẽ giúp học sinh trở thành người
thông minh và cập nhật nhất.
Học
qua thực hành
Học
bên ngoài lớp học là một trong những đặc điểm cơ bản
của giáo dục theo phương pháp Phật giáo. Thay vì ngồi trong
lớp với sách vở, hoặc trong phòng thí nghiệm với ống nghiệm,
học sinh sẽ ra đồng lúa để thực sự cấy lúa. Một số
người nghĩ phương pháp này chỉ như một hoạt động giải
trí hơn là học tập thực sự, và cấy lúa là việc cổ lỗ
trong thời đại kỹ thuật số ngày nay.
"Chúng
ta có muốn ăn cơm trong tương lai? Chúng ta có thể ăn internet
thay cơm? Tất nhiên là không," giáo sư Prapapat Niyom, người
sáng tập và quản lý trường Roong Aroon, một trường học
theo phương pháp Phật giáo khác nói.
"Gạo
là nguồn lương thực quan trọng nhất của chúng ta, và chúng
ta không thể sống thiếu nó. Việc biết cách cấy trồng lúa
sẽ không bao giờ là lạc hậu khi chúng ta còn ăn cơm.
"Trồng
lúa là một môn học đa chủ đề, giúp học sinh kết hợp
khoa học, ngôn ngữ, sinh học, địa chất, địa lý và văn
hóa xã hội. Đây không phải là hoạt động được chọn
chỉ để giải trí mà là một quá trình học tập quan trọng
có mục đích phát triển tâm thức."
Bupaswat
từ trường Thawsi cũng nêu rõ rằng có một số hiểu lầm
về phương pháp giáo dục Phật giáo. "Có một số người
suy nghĩ việc giáo dục này chỉ là các chuyến đi đến và
chơi trên cánh đồng. Nhưng sự thực là tại các trường
học theo phương pháp Phật giáo, chúng tôi đảm bảo rằng
giáo dục không chỉ diễn ra trên lớp học mà ở bất kỳ
đâu và bất kỳ lúc nào. Vì thế trẻ sẽ có nhiều kiến
thức thực tế. Thiên nhiên sẽ cuốn hút trẻ và chúng sẽ
luôn muốn học."
"Khi
còn nhỏ, chúng ta muốn học về tự nhiên – trái đất, nước
và cây cối từ sách vở," Patchana từ trường Thawsi nói thêm.
"Chúng ta học về tài nguyên thiên nhiên như dầu mỏ và nghĩ
rằng đó là môn học xa lạ và dầu không bao giờ cạn kiệt.
Và bây giờ chúng ta đang gặp phải tình trạng thiếu hụt
nhiên liệu.
"Tại
trường học theo phương pháp Phật giáo, chúng tôi dạy học
sinh nhìn về mọi thứ như một thể thống nhất và giúp các
em nhận ra chúng là một phần của tự nhiên, vì thế ngay
cả một điều nhỏ nhất mà chúng làm cũng sẽ có ảnh hưởng
toàn cầu."
Cố
gắng được tuyển
Cũng
như nhiều trường học thông thường nổi tiếng khác, học
sinh không dễ được vào học ở trường theo phương pháp
Phật giáo. Đối với các bậc cha mẹ muốn con em vào trường
có danh tiếng cao, họ phải giúp con em chuẩn bị kỹ lưỡng
để thi đầu vào và tính toán thu nhập để “tài trợ”
cho trường. Tuy nhiên, đối với các bậc cha mẹ muốn cho
con em vào trường học theo phương pháp Phật giáo, họ phải
đối diện với loại thách thức khác.
"Hàng
năm, nhiều cha mẹ quan tâm đến phương pháp của chúng tôi
và muốn con em vào học, nhưng chúng tôi chỉ có thể nhận
không quá 75 em" Prapapat từ trường Roong Aroon nói.
"Do
vậy, thay vì ngồi phỏng vấn, chúng tôi tổ chức một khóa
hội thảo hai ngày nơi cha mẹ và con cái có thể cùng tham
gia vào các hoạt động khác nhau như tọa đàm chuyên đề,
thể thao và nấu nướng. Bằng cách đó, chúng tôi có thể
quan sát cha mẹ và con cái giao tiếp và tương tác với nhau."
Tại
trường Thawsi, cuộc gặp tay đôi giữa cha mẹ và thầy cô
giáo kéo dài 1 giờ sẽ giúp trường đảm bảo rằng họ hiểu
nhau hơn. Không có kiểm tra hay thi đầu vào. Việc được chấp
nhận vào trường tùy thuộc vào cuộc phỏng vấn cha mẹ,
và trong hầu hết trường hợp, không cần xem đứa trẻ bởi
vì trường học tin rằng cha mẹ là người có ảnh hưởng
nhất đến cuộc sống của đứa trẻ.
Vậy
kiểu gia đình – cha mẹ nào không phù hợp với hệ thống?
Họ có cần là Phật tử?
Theo
Bupaswat và Prapapat, bạn không cần là Phật tử khi muốn con
em vào trường. Trong thực tế, tại trường Thawsi và Roong
Aroon đều có học sinh theo Cơ đốc giáo, Hồi giáo và đạo
Sikh. Tuy nhiên, bạn phải chứng tỏ sự “sẵn sàng”.
"Chúng
tôi có tầm nhìn rõ ràng về phương pháp giáo dục này," Bupaswat
nói. "Khi nói chuyện với cha mẹ, chúng tôi cố hiểu mong đợ
của họ ở chúng tôi và liệu chúng tôi đáp ứng mong đợi
đó không. Nếu họ muốn nhồi nhét kiến thức học thuật
cho con em, trường chúng tôi không đáp ứng được. Chúng tôi
cũng chỉ ra cho họ thấy chúng tôi nhấn mạnh tầm quan trọng
của ngũ giới và muốn cha mẹ làm thế," Bupaswat giải thích.
Roong
Aroon cũng có cùng nguyên tắc. Nhưng điều đó không có nghĩa
bạn phải là tín đồ Phật giáo thuần thành hoặc mặc các
trang phục Phật giáo để phù hợp với hệ thống giáo dục
này. Ở trường Roong Aroon và Thawsi, đặc điểm của các bậc
cha mẹ rất khác nhau.
"Một
số cha mẹ là doanh nhân, một số khác trông rất thời trang
nhưng tất cả chúng tôi đều tôn trọng cùng triết lý đạo
đức và sống cùng nhau mà không cảm thấy lạc lõng. Tôi
nghĩ bản chất của con người là mong mỏi quan hệ nồng ấm
và ý thức thuộc về nhau. Tại trường Roong Aroon, chúng tôi
không chỉ quan hệ dưới tư cách xã hội mà còn thuộc một
gia đình, nơi khoan dung là một môn thực tập chung," Prapapat
nói.
"Đặc
điểm của cha mẹ có con học ở trường theo phương pháp
Phật giáo là họ cần biết chú ý, tỉnh thức và hạnh phúc
và quan trọng nhất là luôn sẵn sàng cùng học và tiến bộ
với con trẻ," Bupaswat từ trường Thawsi kết luận.
Ở
Thái Lan hiện nay, có khoảng 20.000 trường học theo phương
pháp Phật giáo đăng ký với bộ Giáo dục. Các trường học
này có các cấp học từ nhà trẻ, mẫu giáo đến hết cấp
1, thậm chí có trường đến lớp 12.
VANNIYA
SRIANGURA
Trần
Trọng Hoàng (dịch)
(Phật
Tử Việt nam)
Nếu
quý vị có ý kiến về vấn đề bài viết này nêu ra, đặc
biệt các vấn đề liên quan đến thực trạng và giải pháp
cho giáo dục tại Việt Nam, xin bấm
vào đây để ghi ý kiến, hoặc viết thư về địa chỉ
trisu@phattuvietnam.net
|
Ý kiến
độc giả:
Phùng
Thanh Tuấn - Hải Phòng (thanhthp...@yahoo.com)
Giáo
dục theo phương pháp Phật giáo ở Thái Lan là bài học quý
báu cho nền giáo dục Việt Nam hiện nay. Tình trạng trẻ bỏ
nhà, lang thang chatchit, đua đòi, đánh nhau xảy ra ở mức đáng
báo động. Các em nhỏ vùi đầu vào học kiến thức đến
mức mụ mị, đánh mất tuổi thơ. Nền giáo dục Việt Nam
thiếu sự cân bằng giữa học và hành, học và chơi, học
kiến thức và học kỹ năng sống, học làm người. Biết
bao giờ lời nói của các nhà lãnh đạo mới biến thành hành
động cụ thể? Bao giờ chúng ta sẽ học tập được Thái
Lan, và bao giờ Phật giáo Việt Nam có thể đóng góp thiết
thực cho việc giáo dục giới trẻ?
Lê
Quý Hòa - TT. Huế (lqh_hue...@yahoo.com.vn)
Trông
người mà ngẫm đến ta. Các bậc phụ huynh của ta tìm mọi
cách chạy chọt cho con vào trường chuyên lớp chọn, giao phó
con cái hoàn toàn cho nhà trường. Giáo dục Việt Nam hiện
nay lệch lạc và khô cứng quá mức. Đọc bài viết này, chúng
ta giật mình vì đã bỏ rơi con trẻ vào mớ kiến thức nặng
nề, vào những ngày tháng triền miên bên sách vở, để chúng
bơ vơ với những giá trị sống, với quan hệ giao tiếp, với
rèn luyện đạo đức thiết thực. Con em chúng ta quá thiệt
thòi. Quý Thầy cần phải cảnh báo vấn đề này với các
bậc phụ huynh khi giảng pháp, phải chỉ ra được cho các
bậc cha mẹ cách thức giáo dục con cái một cách toàn diện
theo phương pháp Phật giáo. Ban Hoằng pháp, Ban Văn hóa, Ban
Hướng dẫn Phật tử, Ban Giáo dục Tăng Ni cần biên soạn
những cẩm nang bỏ túi để hướng dẫn cha mẹ giáo dục
con cái. Hiện nay Phật giáo Việt Nam chưa được mở trường,
chưa được trực tiếp tham gia hệ thống giáo dục, nhưng
vẫn có nhiều cách đưa giáo dục Phật giáo đến con trẻ.
Giáo dục Phật giáo là nền giáo dục nhân bản, vừa khoa
học vừa đạo đức, rất cần thiết cho đời sống hôm nay.
|
09-14-2008
11:23:46