Đời
sống được tận hưởng thú vị và được tận dụng tốt
nhất chỉ khi người ta sở hữu tâm hồn lành mạnh và một
tấm thân khỏe mạnh. Rượu hay chất say, dù được thưởng
thức dưới dạng gì, là tác nhân làm suy nhược tinh thần
lẫn thể chất, làm bại hoại thanh danh.
Chất
say gồm có những loại lên men, hoặc không lên men (do chưng
cất), cũng có thể kể chất ma túy vào loại gây ‘say xỉn
và điên loạn’.
Thuật
ngữ Surà chỉ chung các loại rượu. Những loại surà sau đây
thường được nói đến: Pitthasurà, chế biến từ gạo; Puvasurà,
chế biến từ bánh ngọt; Odanasurà, chế biến từ cơm trộn
với men và gia vị; Meraya, chế biến bằng cách chưng cất
mật hoa (phalasàvo); Madhu, chế biến từ mật và “guda” (galasàvo)
trộn với các gia vị. Luật tạng còn đề cập đến hai loại
thức uống khác là Kotikà và Pasannà.
Theo
giới phần thứ yếu (điều khoản Pàcittiya 51) của bộ luật
Pàtimokkha, vị Tỷ kheo tu Phật bị cấm uống rượu, nhưng
trong trường hợp người khác (chẳng hạn, cư sĩ tại gia)
không thấy thiết lập tội hình đối với việc sử dụng
chất say. Thậm chí trường hợp Tỷ kheo vi phạm, tội hình
quy định thuộc giới phần Pàcittiya chỉ là “sám hối để
giải tội”.
Thật
thú vị khi ta xem nguyên do nào điều luật cấm uống rượu
được ban hành hiệu lực. Lần nọ, Tỷ kheo Sàgata trổ công
lực thâu nhiếp con mãng xà hung độc. Dân chúng vây quanh reo
hò phấn khởi. Họ mang rượu thiết đãi, bày tỏ lòng cảm
phục và tán thưởng vị Tỷ kheo tài giỏi. Vị ấy uống
say khướt và ngã lăn ở cổng thành. Người ta khiêng vị
ấy đến gặp Đức Gotama; khi nằm xuống trước Đức Gotama,
vị ấy quay chân xỉa vô mặt ông. Bình nhật, nếu Sàgata
tỉnh táo, vị ấy không bao giờ tỏ thái độ vô lễ như
thế. Nhân đó, Đức Gotama hỏi chư Tỷ kheo:
“Có
phải, trước kia, vị Tỷ kheo này từng cư xử đáng chê trách
như vị ấy đã làm hôm nay?”.
“Thưa,
vị ấy không như vậy”, chư Tỷ kheo trả lời.
“Đó
là kết quả của rượu”.
Đoạn
Đức Gotama đã giải thích cho mọi người nghe rằng bất cứ
ai uống rượu sẽ đều có thể tạo ra hành vi cư xử đáng
chê trách như Sàgata, tự hạ nhân cách mình và kẻ khác.
Chính
do nguyên nhân này mà điều luật cấm Tỷ kheo uống rượu
được ban hành hiệu lực. Rượu, dù lên men hay chưng cất,
đều dẫn đến say sưa, gây muội lược tâm trí, và làm hư
hại hệ thần kinh. Hàng tại gia cư sĩ được khuyên không
nên uống rượu hay đem rượu đãi đằng khách khứa.
“Y
thị nên bỏ thói quen ẩm tửu. Khi biết tửu nhập biến con
người thành kẻ điên loạn, hàng tại gia cư sĩ chọn nếp
sống đạo hạnh không nên chuốc rượu mời người cũng không
thuận nhận rượu người mời”.
“Quả
thật, kẻ ngu uống rượu thường làm những điều càn quấy;
bị người trêu chọc. Y thị nên bỏ thú vui của những kẻ
ngu, tránh làm điều càn quấy, rồ dại, bị ảo giác dối
lừa”.
Đức
Gotama lưu ý rằng một số nhà tu hành (Samana và Brahmana) uống
rượu lên men (surà) và rượu mạnh (meraya), họ say xỉn hoặc
lờ đờ, mất nhuệ khí. Từ đó về sau, họ bắt mùi rượu,
trở nên nghiện ngập, khó kiêng cữ. Đi xa hơn, Ngài khuyên
cư sĩ nào thuận hành lời Ngài giảng dạy: “Khi biết chất
say dẫn đến điên loạn, y không nên dễ dãi cho phép mình
uống rượu. Bởi lẽ, rượu vào, kẻ ngu phạm lầm lỗi,
lại còn lôi kéo kẻ khác nghiện ngập say xỉn. Y phải tránh
vi phạm lỗi lầm, không nên để mình mắc vào trạng thái
điên loạn, tốn kém vô ích, vui thú ngớ ngẩn”.
Sự
nghiện ngập chất say thường được xem là nguyên nhân làm
cho thân bại danh liệt (Vyagghapajja sutta). Có một câu chuyện
kể về vị hoàng tử nọ bị những tên bợm nhậu lôi kéo
thành con nghiện. Bọn này bày tiệc gần con đường hoàng
tử đi công vụ ngang qua, và nói lên thật to: “Ô hô, mong
sao hoàng tử đáng yêu sống lâu trăm tuổi, vì nhờ ân đức
ngài, chúng ta có thể tiếp tục vui hưởng lâu dài”.
Họ
nói như vậy trong khi mời nhau chén thù chén tạc, ăn thịt
nướng và những mồi nhấm khác. Nghe lời tán gẫu, hoàng
tử hỏi tùy tùng: “Bọn họ uống gì trông hồ hởi quá
vậy?”. Viên cận vệ bẩm báo: “Thưa, họ đang thưởng
thức một loại chất say đặc biệt hơn mọi thức uống trên
cõi đời này”.
Về
đến tư dinh, hoàng tử, do lòng hiếu kỳ thôi thúc, sai người
đi mua rượu uống thử cho biết mùi vị ra sao. Lần đầu,
hoàng tử uống một mình, nhâm nhi từng chút. Những người
khác cảm thấy kích thích và bắt đầu nhập cuộc. Chẳng
bao lâu, mỗi lần tụ tập vui vầy, tiệc rượu bày biện
tốn kém từ 200 đến 300 tiền vàng.
Họ
kêu gọi ca nhi và các tay nhạc công phục vụ đàn địch,
múa hát làm cao hứng thú trong lúc uống rượu. Ngày này sang
ngày khác, hoàng tử cứ chi tiêu thêm tiền. Thời gian sau,
hoàng tử buộc phải bán của cải để mua rượu cho mình
và những người đối ẩm. Khi tửu lượng gia tăng cũng là
lúc hoàng tử lâm cảnh khánh kiệt, tài sản kếch sù tiêu
tán, tiêu tán cả tư dinh, cuối cùng, hoàng tử phải
sống lang thang đầu đường xó chợ.
Việc
khác liên quan đến khoảng 500 phụ nữ, tất cả đều là
quyến thuộc của bà Visàkhà, đã uống rượu trong một buổi
lễ tiệc và, sau đó, đi nghe pháp. Những phụ nữ này tập
họp tại nơi công cộng cùng quần chúng nghe Đức Gotama giảng
đạo, nhưng khi bị thấm chất say, “họ bắt đầu nghêu
ngao ca hát, nhảy múa, một số người càu nhàu, gây gổ với
nhau”. Điều này chứng minh cho thấy, thậm chí những phụ
nữ uống rượu say xỉn, họ mất cảm giác hổ thẹn hay e
ngại, mất tính tự chủ giữ gìn ý tứ.
Người
tu có thể dùng rượu như một dược chất trị bệnh. Tuy
nhiên, vào những trường hợp bất đắc dĩ như thế, nên
đun sôi rượu với dầu để nó không còn màu sắc, mùi vị.
Nếu rượu được chế biến thành một dược chất cần thiết
và được sử dụng theo toa thuốc chỉ dẫn xác thực, nó
sẽ vô hiệu hóa tác hại ‘say xỉn, điên loạn’.
Trong
môi trường tôn giáo, phải tuyệt đối thận trọng khi kê
toa bốc thuốc cho bệnh nhân (sadà jàgariyam anuyutto). Bất cứ
thành phần, dù dưới dạng dược chất lỏng hay đặc, lên
men hay chưng cất, tự nhiên hay nhân tạo, phải bảo đảm
không gây trì độn tinh thần, dã dượi thể xác. Rượu dễ
dẫn tâm sinh lý đến trạng thái ‘điên loạn nhất thời’.
Hiển nhiên, người điên loạn không thể kiểm soát tư tưởng,
lời nói và tác động của mình.
Sự
nghiện ngập chất say thường liên minh ma quỷ với thói háo
dục mê dâm, cờ bạc đỏ đen, tán dóc, lừa bịp, và bạo
hành. Vả, trong sáu nguyên nhân làm suy sụp tài sản thì ‘sử
dụng chất say’ được nhấn mạnh hàng đầu. Việc chơi
cờ bạc, viếng thăm những tụ điểm hoan lạc, giao du bạn
bè hư thân mất nết và lối sống biếng nhác luôn nối đuôi
theo sau việc uống rượu hay sử dụng chất say nói chung.
Sử
dụng chất say kết hợp với chơi cờ bạc, viếng thăm những
tụ điểm hoan lạc không hợp thời, tập tành múa hát và
tiêu xài lãng phí vào những thú vui, cùng việc giao lưu qua
lại với bạn bè hư hỏng, biếng nhác bỏ bê công việc là
điều đáng lưu tâm. Bởi vì, từ quan điểm xã hội, chất
say dẫn đến những thói hư tật xấu và, mặt khác, những
thói hư tật xấu lại dẫn người ta nghiện ngập chất say.
Cái
vòng lẩn quẩn đó tạo nên một hệ quả tồi tệ. Chẳng
hạn, bạn bè đồng trang lứa thường bị kẻ hư hỏng - trong
nhóm của họ - dụ dỗ vào những thói quen này. Trước các
vấn đề xã hội đại loại như thế, chúng ta cần phải
hiểu rõ mối quan hệ hữu cơ giữa các nhân tố và bằng
cách nào chúng tác động lẫn nhau.
Mối
quan hệ này sẽ rõ ràng, nếu sáu tai hại được phân tích
chi tiết từng điều một. Khi bạn lai vãng những tụ điểm
hoan lạc hay bắt đầu dạo ngoạn đường phố vào giờ không
bình thường, bạn dễ bị bạn bè hư hỏng lôi kéo làm những
chuyện sái quấy. Họ dẫn dắt bạn nhập tràng ma đạo say
sưa hoặc dính mắc những thói hư tật xấu khác. Không dừng
lại đó, hành vi trên còn sai khiến bạn tán dóc, lừa bịp,
thậm chí khởi lên các hành động hung bạo.
Khi
một người tiêu thụ chất say, có sáu hậu quả không hay
khởi lên từ thói quen tai hại này:
1-
Tài sản thất thoát hoang phí.
2-
Cơ hội sinh chuyện gây gổ.
3-
Nhiễm bệnh hoạn.
4-
Mang tai tiếng.
5-
Mất sĩ diện và nhân phẩm.
6-
Các tính năng tinh thần bại hoại khó chữa trị.
Chúng
ta có thể hiểu thái độ nhà Phật đối với các loại chất
say qua việc phân tích Kumbha Jàtaka. Theo truyện Jàtaka, tên
thợ săn nọ tình cờ khám phá ra rượu. Tại khu rừng y thường
săn bắt, có thân cổ thụ ba nhánh; chỗ chạng ba tạo thành
một bọng cây, trong đó, nước mưa đọng lại. Khi chim chóc
đậu trên cành ăn ngũ cốc, chúng làm thức ăn rơi vãi vào
cái bọng. Quả của cây cối xung quanh và loài dây leo cũng
rụng vào đó ít nhiều.
Sau
một thời gian, do ánh nắng mặt trời phủ nhiệt, các thành
phần hòa quyện trong bọng cây lên men. Ngẫu nhiên, tên thợ
săn thấy vài con chim uống nước trong bọng cây bị lả cánh
sa xuống đất. Y lấy nước nếm thử. Nó có hương vị khá
hấp dẫn và cho cảm giác hưng phấn lạ lùng. Tên thợ săn
giết mấy con chim, đốt lửa nướng thịt, vừa ăn vừa uống
loại nước y mới khám phá.
Có
một ẩn sĩ sống ở khu rừng này. Tên thợ săn đã cúng dường
vị ẩn sĩ nước uống và thịt nướng, đồng thời, y cũng
tiếp tục thưởng thức. Cả hai bàn nhau đem ‘mỹ tửu’
tặng nhà vua, nghĩ rằng phẩm lạ sẽ làm vua hài lòng. Khi
uống xong, nhà vua thỏa thích vô cùng, ông hỏi thêm và thêm
nữa. Vì đường sá đi, về xa xôi, vất vả, nên họ yêu
cầu nhà vua cung cấp các loại quả, ngũ cốc, hạnh nhân v.v…,
họ trộn tất cả với nước, rồi đổ vào vò chứa để
ủ lên men. Nhà vua cho phép thần dân chung vui thưởng thức
nước uống kỳ thú. Dân chúng mê uống, bắt đầu bỏ bê
công ăn việc làm hàng ngày, sản lượng kinh tế và các hoạt
động xã hội hoàn toàn chựng lại.
Lúc
đó, Đức Thiên Vương Đế Thích đến gặp nhà vua bản xứ
và cảnh báo ông rằng thức uống có tác dụng độc hại
là mối họa lớn đang xâm nhiễm vương quốc. Nhà vua nghe
lời khuyên của Thiên Vương Đế Thích, truyền lệnh tiêu
hủy thức uống này, đồng thời, tuyên án hành quyết tên
thợ săn và vị ẩn sĩ đã gieo mầm độc hại vào xã hội.
Câu
chuyện chứa đựng những yếu tố quan trọng xoay quanh vấn
đề chất say, mối quan tâm hiện tại của chúng ta. Sự khám
phá thức uống này là một kết quả tình cờ. Tên thợ săn
thấy những con chim uống nước trong bọng cây, nhảy nhót
điên cuồng và rơi xuống bất tỉnh. Sau khi quan sát và đoán
định sự việc, y nếm thử thứ nước mà những con chim đã
thưởng thức từ trước. Y cũng lưu ý những thành phần khác
nhau trộn lẫn ra sao để ‘làm’ thức uống này.
Nhờ
quan sát tinh tế nên y có thể sản xuất nó ngay tại kinh thành,
kịp thời cung cấp theo ý muốn của nhà vua. Y đã ‘giúp’
một ẩn sĩ chuyên tâm thiền định nếm ‘sự thật’ do
y khám phá. Khi con người đạo hạnh uống thứ nước chưa
từng uống trước kia, vị ấy đạt một ‘cảm lạc’ hoàn
toàn mới mẻ, điều đó khiến vị ấy nhận thức rằng ‘sự
thật’ mà vị ấy khổ công tu luyện chính là đây.
Vả
lại, sự hiện diện của vị ẩn sĩ kết hợp với tên thợ
săn mang thức uống tặng vua đã tạo thêm mức độ tín nhiệm.
Ẩn sĩ hay đạo nhân được xem là những nhà tu đáng kính
trọng, và khi người như thế yết kiến nhà vua để tặng
thức uống mới lạ, tán tụng những đặc tính hấp dẫn
của nó, nhà vua càng dễ xiêu lòng.
Một
khi nhà cầm quyền chấp thuận cho sản xuất loại thức uống
này, nó nhanh chóng trở thành một phương tiện tiêu khiển
phổ biến. Do đó, như trường hợp xảy ra trong câu chuyện,
không gì có thể chặn nó không xâm nhiễm toàn phần đất
nước. Chính quyền ở đây đã thực hiện chính sách bảo
hộ rượu, khuyến khích sản xuất rượu. Để mừng sự kiện
trọng đại, nhà vua trang hoàng kinh thành, xây dựng một tửu
đường và mời thần dân đến uống.
Thiên
Vương Đế Thích đã giải thích cho nhà vua và nhiều người
khác nghe về tính độc hại của rượu. Trước hết, rượu
gây phản ứng trên đương sự: người uống rượu không còn
ý thức gìn giữ liêm sỉ, sẽ mất tự chủ, thân thể đi
đứng nghiêng ngả hoặc ngã sóng soài bất cứ nơi đâu.
Thứ
hai, y thị chịu đau khổ vì bệnh hoạn phát sinh. Tay chân
run rẩy. Các loại bệnh dễ tấn công người nghiện rượu.
Bệnh hoạn cũng ảnh hưởng đến tâm lý. Y thị sẽ trở
thành kẻ biếng nhác, quên vai trò của mình trong cộng đồng
xã hội, bỏ bê trách nhiệm và phận sự đối với gia đình.
Theo
sau là những hậu quả xã hội. Một người tìm rượu uống
sẽ kết hợp với bạn bè hư hỏng. Một khi đã bắt rượu,
thói quen sẽ tiếp tục tái diễn. Tài sản bị tiêu hao. Kẻ
nghiện rượu không quan tâm tham gia các hoạt động kinh tế
sinh lợi. Y thị sẽ mất dần khả năng chăm lo, quản lý gia
đình. Đôi lúc, y thị có thể dính líu vào các vụ phạm
pháp tiêu cực và bị tù tội.
Kẻ
uống rượu say xỉn không còn kiểm soát nổi bản thân. Y
thị không còn gìn giữ ý tứ, lời nói và thao tác bên ngoài.
Đến mức này, y thị có thể bị người vu khống, chụp mũ
tội danh hoặc đổ lỗi oan nghiệt.
Mặt
khác, do thiếu sự kiểm soát bản thân, kẻ say xỉn thường
cao hứng biểu lộ bản ngã ngạo đời. Cao ngạo đã phát
khởi sẽ không dừng lại. Nó xô đẩy y thị sa đà kiêu căng,
hung hăng sinh sự với người khác, cuối cùng là chuốc lấy
tai ương.
Nghiện
ngập rượu chè hay chất say không chỉ hủy diệt đương sự,
mà cũng liên lụy nhiều người khác và nhiều gia đình. Của
cải tích lũy suốt thời gian dài nhanh chóng tiêu hao. Chính
vì thế, người ta nói rằng sự nghiện ngập chất say, ham
mê rượu chè là một trong những nguyên nhân góp phần làm
tán gia bại sản.
Rượu
chè chi phối tâm trí, dù chỉ uống với tửu lượng hạn
chế. Khi tâm trí bị ảnh hưởng, đương sự không thể đủ
tinh thần tỉnh táo để phán xét mọi việc tốt đẹp. Đó
là lý do hàng đầu tại sao luật nhà Phật khuyên chư Tỷ
kheo từ bỏ việc sử dụng rượu, bao gồm các loại rượu
lên men (surà) và các loại rượu mạnh (meraya), vì tiêu thụ
chúng sẽ dẫn đến say xỉn, bê tha, giải đãi.
Hàng
tại gia cư sĩ cũng được khuyên tránh thói nghiện ngập rượu
chè. “Khi biết rượu gây trạng thái điên loạn, những gia
chủ thuận hành nếp sống đạo hạnh không nên tự phục
rượu cho mình; không nên chuốc rượu mời người; cũng không
nên cổ súy chuyện rượu chè”.
Phật
giáo phê phán vua chúa, giới cầm quyền dung dưỡng việc sản
xuất, phân phối và thúc đẩy tiêu thụ rượu, chất say,
bằng bất cứ cách nào, trực tiếp hay gián tiếp. Phí tổn
xã hội do cho phép, khuyến khích đầu tư và tiêu thụ rượu
tại một quốc gia luôn nhiều hơn tổng số lợi tức nó mang
lại.
Dù
khó thành công mỹ mãn biện pháp ngăn cản mọi người lén
lút sản xuất rượu cho riêng họ và sử dụng nó, vua chúa
hay giới cầm quyền phải có chính sách sáng suốt là không
nên chấp thuận hay ủng hộ việc sản xuất và tiêu thụ
rượu trên phạm vi toàn quốc.
Vua
chúa hay giới cầm quyền được khuyên không nên vui thú rượu
chè để làm gương cho người khác cũng như để làm tròn
quốc sự trong một tâm trạng lành mạnh. Cần giáo dục quần
chúng biết phản ứng tiêu cực của rượu đối với cộng
đồng xã hội, qua đó, kiểm soát rượu từ giai đoạn sản
xuất đến lúc tiêu thụ. Giáo dục là thượng sách để giúp
những ai mê rượu, chất say cai nghiện và từ bỏ thói quen
độc hại này.
Đời
sống được tận hưởng thú vị và được tận dụng tốt
nhất chỉ khi người ta sở hữu tâm hồn lành mạnh và một
tấm thân khỏe mạnh. Rượu hay chất say, dù được thưởng
thức dưới dạng gì, là tác nhân làm suy nhược tinh thần
lẫn thể chất, làm bại hoại thanh danh.
Bùi
Thanh Nhàn
01-07-2008
11:23:46