"Tôi
chỉ là một người bình thường," Đức Dalai Lama, lãnh
đạo tinh thần của Phật giáo Tây Tạng đã nói như vậy
sau một chuyến viếng thăm dài đến Philadelphia.
Một
số người nghĩ ngài là “một vị Phật sống”, ngài nói
và cười. "Chẳng nghĩa lý gì."
Một
số người khác tôn sùng ngài là "thượng đế tối cao"
"Chẳng
nghĩa lý gì," ngài lại nói, nghiêng đầu lại khi cười.
“Và
một số người miêu tả tôi như là một người quỷ quyệt,
một con sói trong lớp áo thầy tu. Tôi nghĩ điều đó cũng
chẳng nghĩa lý gì.
"Tôi
chỉ là một tăng sĩ. Tất cả chỉ có vậy."
Và
đó cách Đức Dalai Lama 73 tuổi bộc lộ trong một cuộc phỏng
vấn: tinh thần mạnh mẽ, thông minh, hướng ngoại, tha thiết
muốn gần gũi với mọi người, và trên tất cả, hạnh phúc.
Ngài
vỗ vai bạn để đoan chắc vấn đề. Ngài nhướn người
về phía trước để lắng nghe câu hỏi, nhìn thẳng vào mắt
bạn. Ngài nghiêm nghị, rồi lại cười to vui vẻ ngay.
"Trò
chuyện với mọi người " và hòa nhập với người khác như
“những anh chị em đồng loại" là bí quyết làm ngài hạnh
phúc, Đức Dalai Lama nói.
Và
khi ngài nghe được rằng các bài thuyết pháp của mình đã
thay đổi cuộc đời một ai đó và khiến họ hạnh phúc hơn,
"Tôi cảm thấy cuộc sống của mình trở nên có ý nghĩa."
Theo
lẽ như vậy thì ngài không cần có sự quan tâm trên thế
giới.
Nhưng
người đàn ông trong trang phục đỏ - vàng giản dị này đã
mang trên vai những rắc rối của Tây Tạng ngay từ khi còn
nhỏ.
Năm
1937, khi 2 tuổi, một đoàn các vị Tăng cao cấp đã đến
ruộng của cha mẹ ngài và thông báo ngài là tái sinh đời
thứ 14 của vị Dalai Lama: người đứng đầu nhà nước của
người Tây Tạng và lãnh đạo tinh thần của hàng triệu Phật
tử trên đất nước của ngài cũng như Nepal, Mông Cổ, Bhutan,
Bắc Ấn Độ và phần còn lại của dãy Himalayas.
Hẳn
là ngài sẽ có cuộc sống biệt lập, ít được biết đến
ở thế giới bên ngoài nếu như Trung Quốc không xâm lược
đất nước trên núi của ngài năm 1951.
Chàng
trai đứng đầu đất nước lúc đó mới 16 tuổi.
Sau
8 năm sống vô nghĩa dưới sự cai trị của Trung Quốc với
những đội quân đã phá hủy gần 6000 tu viện với hy vọng
xóa sổ đạo Phật khỏi vùng đất này, ngài đã bỏ trốn
trong cái lạnh chết chóc của mùa đông để sang nước láng
giềng Nepal.
Sau
đó, Ngài chuyển đến một ngôi làng phía bắc Ấn Độ, nơi
ngài và tín đồ đã xây dựng một tổ hợp tu viện làm nơi
ở và trụ sở của chính phủ Tây Tạng lưu vong.
Với
sức mạnh trong tính cách cá nhân và tinh thần, ngài dần trở
thành một nhân vật đứng đầu trong thế giới Phật giáo,
và là đại diện của tinh thần phương Đông trước nhiều
người phương Tây.
Năm
1989, ngài đạt giải Nobel Hòa Bình, tiếp tục đứng đầu
trong công cuộc đấu tranh giành lại độc lập cho Tây Tạng,
đồng thời đi vòng quanh thế giới để giảng dạy Phật
pháp.
"Tôi
là người bận rộn," ngài thừa nhận, nhưng ngài vẫn duy
trì được năng lượng của mình bằng cách chăm sóc cơ thể,
ngài nói.
Ngài
hoàn thành các công việc chung vào lúc 4:30 chiều, ngài nói
và giống như các tu sĩ Phật giáo khác, không ăn tối. Ngài
ngủ 8 hay 9 giờ hàng đêm và ngủ dậy lúc 3:30 sáng để thiền
4 đến 5 tiếng hàng ngày.
"Vì
vậy tôi khỏe," ngài nói, và đưa cánh tay trần của mình
ra để chứng tỏ điều đó. "Cơ thể của tôi ổn."
Ngài
“hy vọng” và “lạc quan” rằng thế giới sẽ trở thành
một nơi tốt hơn trong thế kỷ 21, ngài nói, với điều kiện
mọi người thúc đẩy các “giá trị nội tâm” về hòa
bình và từ bi.
Nhưng
ngài không cho rằng người Phương Tây sẽ chuyển sang theo
Phật giáo – một viễn cảnh khiến giáo hoàng Benedict XVI
và các lãnh đạo Cơ đốc giáo khác lo lắng.
"Tôi
không nghĩ vậy," Đức Dalai Lama nói. "một vài trăm ngàn, thậm
chí vài triệu," có thể chuyển sang Phật giáo. "Nhưng đã
số vẫn theo cơ đốc giáo, như lẽ thường vậy."
Một
số phương pháp tu tập Phật giáo, như thiền chẳng hạn,
"có thể được áp dụng cho niềm tin của riêng bạn. . . .
Một số tu sĩ Cơ đốc giáo đã thực tập các phương pháp
Phật giáo mà không cần đổi đạo."
Ngài
trách một số người thực hành Thiền Phật giáo cạo đầu,
mặc áo tu sĩ, và “thậm chí thay đổi cả đồ đạc trong
nhà," ngài nói và lại cười.
"Điều
đó không cần thiết," ngài nói. "Tôn giáo là ở trong tâm,
chứ không ở trong trang phục."
Mục
đích của con người là "giảm thiểu những cảm xúc như sợ
hãi, thù hận," ngài nói, và "cố gắng tăng trưởng tình yêu,
lòng từ bi và tha thứ."
"Đạt
được điều đó, tôi không nghĩ có sự khác biệt lớn giữa
tôn giáo phương Đông và phương Tây," ngài nói.
Ngài
đã trao lại nhiều trách nhiệm quản lý chính quyền Tây Tạng
lưu vong cho những người khác, và vì vậy trở thành một
người “bán hưu trí”, ngài nói.
Nhưng
với hai trọng trách khác của Đức Dalai Lama - "thúc đẩy
những giá trị nhân loại và sự hòa hợp tôn giáo, tôi sẽ
cam kết cống hiến đến giây phút cuối cùng trong cuộc đời."
Trọng
Hoàng (dịch)
David
O'Reilly (Theo Philadelphia Inquirer)
(Phật
Tử Việt Nam)
07-20-2008
05:23:14